10 bài thơ chúc mừng ngày Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12

Mẹo vặt - Ngày đăng : 10:16, 21/12/2023

Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 là dịp để các thi sĩ sáng tác những bài thơ hay nhất về người lính và lịch sử hào hùng của dân tộc

Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 là dịp kỉ niệm và xem lại truyền thống đánh giặc, giữ nước của dân tộc và của bộ đội cụ Hồ. Đây cũng là thời điểm chúng ta gửi đến người lính những bài thơ hay để tri ân công lao của họ đối với nước nhà. Cùng tìm hiểu ngay sau đây nhé!

1. Bài thơ ngày 22/12: Cánh võng

Bài thơ ngày 22/12: Cánh võng

Thủa ấu thơ

Nghe tiếng mẹ à ơi!

Cánh võng đu đưa

Ru con vào giấc ngủ

Trong mơ

Con thấy đàn cò trắng

Thấy con đò bến nước dòng sông

Chút lớn khôn

Thương mẹ hiền vất vả lưng còng

Con bắt ốc mò cua mót lúa

Lúc thảnh thơi

Mắc võng vào bờ tre trước ngõ

Chao võng đều đều

Đón ngọn gió nồm nam.

Trưởng thành rồi!

Sức trẻ thanh niên

Xa mẹ xa quê con lên đường nhập ngũ

Bãi khách Trường Sơn buổi đầu bỡ ngỡ

Mắc võng giữa rừng

Nhớ mẹ, nhớ quê!

Đã bao lần “đầu súng trăng treo”

Đã mấy lúc mưa dầm nắng gắt

Đã bao phen đạp trên đầu giặc

Để lúc yên bình

Mắc võng

Ngắm trời xanh!

Xuất ngũ về trong cuộc sống bon chen

Theo quy luật: có con rồi có cháu

Cánh võng Trường Sơn kỷ niệm một thời xương máu

Nay mắc trước hè

Chăm giấc ngủ cháu con!

Ơi! Cánh võng diệu huyền từ thuở ấu thơ

Đã theo suốt đời tôi

Như một con đò nhỏ

Dẫu chòng chành qua muôn vàn sóng gió

Vẫn đưa tôi về

Bến cũ

Mẹ ầu ơ!

2. Bài thơ ngày 22/12: Anh vẫn hành quân

Anh vẫn hành quân từ nghìn năm xưa

Dấu chân trần theo tiếng gọi các vua

Nhộn nhịp xa xa bước đi muôn thuở

Của thế hệ xưa dòng máu lạc hồng.

Từ thuở hồng hoang trong bọc đồng bào

Chân lên rừng chân lao ra biển lớn

Chiến thắng thủy thần cao hơn mạng sống

Ghi lại dấu chân con lạc cháu hồng.

Anh vẫn bước đi theo nhịp trống đồng

Bốn ngàn năm cha ông ta dựng nước

Nỏ thần ơi dội đầu quân xâm lược

Dựng nên rồi Đất Nước Việt Nam ta.

Vốn dĩ dân ta sống rất hiền hòa

Lo ở lo ăn trồng hoa để sống

Không muốn nghe tiếng bom và tiếng súng

Xây tượng đài liệt sĩ ngắm mà vui.

Nhưng thói đời vẫn cứ thói đời thôi

Không ngồi với nhau điều hơn lẽ thiệt

Cứ muốn chiếm nhiều và chẳng cần biết

Cần đánh nhau không cần thiết hòa bình.

Đã lâu rồi trên Đất Nước Việt mình

Trải hàng nghìn năm kẻ thù rình rập

Muốn cướp đi của ta từng tấc đất

Biến ta thành kẻ mất hết không nhà.

Nói với nhau bằng lời lẽ ôn hòa

Không chịu được phải giờ ra nắm đấm

Cũng chẳng xong đành phải cầm súng ống

Tàu chiến máy bay hay cả đống xe tăng.

Chiến tranh đã trải qua bao tháng năm

Người mất, tật còn, xương nằm dưới đất

Gia đình nát tan chiến tranh cướp mất

Trên đất này nay tràn ngập nghĩa trang.

Ta vẫn phải theo tiếng gọi non sông

Rầm rập vang lên bước chân không mỏi

Để Tổ Quốc ta ngàn năm sống mãi

Đến bây giờ anh lại bước hành quân.

Hành quân xa chẳng còn mấy gian nan

Nhưng máu đào vẫn còn đang đổ đấy

Vì cuộc sống ta bầu trời xanh biết mấy

Hành quân rồi lại vùng dậy hành quân.

3. Bài thơ ngày 22/12: Tiếng Nói Việt Nam ở Trường Sa

Tiếng nói Việt Nam ở Trường Sa

“Đây là Tiếng nói Việt Nam…"

Biết mấy tự hào âm thanh ấy

Nắng Trường Sa, gió cát Trường Sa

Nỗi nhớ quê nhà xôn xao sóng vỗ

Loa phóng thanh trên cành phong ba

Đài bán dẫn đặt bên công sự

Bình yên đảo xa chiều lộng gió

Lính trẻ quây quần nghe Tiếng nói Việt Nam…

Ôi! Tiếng của quê hương, Tổ quốc

Bốn ngàn năm vang đến cõi bờ xa

Tiếng gươm giáo thuở nào đi giữ nước

Tiếng gió đồng dào dạt khúc dân ca

Nghe xạc xào bờ lau bãi sậy

Tiếng võng trưa kẽo kẹt dưới tre làng

Tiếng thoi đưa nhịp nhàng trong xưởng máy

Tiếng trống trường mỗi sáng mặt trời lên

Nghe tha thiết tiếng suối rừng cuộn chảy

Sáo diều ru mướt gió chiều hè

Tiếng ve ngân dìu dặt hàng me

Nhịp hò khoan xóm chài trăng bát ngát…

Nơi Trường Sa đêm ngày sóng hát

Cứ ngân vang Tiếng nói Việt Nam…

Thao thức đồng quê mùa gieo hạt

Cành san hô đảo đá bỗng xanh mầm

Thiêng liêng tiếng quê hương, Tổ quốc

Hải đảo thân yêu như ngõ xóm đường làng

Mỗi buổi sáng lại vang lên thân thuộc

“Đây là Tiếng nói Việt Nam…”.

4. Bài thơ ngày 22/12: Tự Hào

Truyền thống Quân đội nhân dân

Mỗi năm chỉ đến một lần hiển nhiên

Cờ hoa rực sắc ba miền

Nhớ về một thuở ghi tên đời mình

Trãi bao mất mát, hi sinh

Bảy mốt năm, vẫn trọn tình nước non

“Trăm năm bia đá thì mòn”

Vẫn mong truyền thống vẹn tròn ngàn năm.

Đời người như kiếp phận con tằm

Nuôi tình nhả nghĩa vụ chăm lòng người

Dù cho thịt nát xương rơi

Bấy nhiêu năm vẫn rạng ngời chữ nhân

5. Bài thơ ngày 22/12: Anh là lính

Rồi một ngày tôi bước vào quân ngũ

Khi tuổi đời chưa đủ nghĩ suy

Xa quê hương xa bạn xa bè

Và cô bé chung vách nhà bên xóm

Ba tháng quân trường luyện rèn đời lính

Khi thao trường lúc vượt núi băng sông

Khi nửa đêm trống giục tấn công

Chưa kịp ngủ trời vừa hừng sáng

Những đêm trăng nhớ bè nhớ bạn

Gió biên thùy thổi tạt làn da

Ngẫm quê hương giặc cướp trường sa

Càng cố gắng dặn lòng không rơi lệ

Bạn với lính điếu thuốc vừa cháy dở

Không cà phê không gái đẹp gợi tình

Những khi buồn khi nhớ người yêu

Ba lô lộn viết vội vàng mấy chữ

Đời của lính biết bao là gian khổ

Vẫn lạc quan mỗi độ xuân về

Quê còn nghèo thương những trẻ thơ

Nguyện cố gắp góp công vì tổ Quốc.

6. Bài thơ ngày 22/12: Thơ tình lính đảo

Anh lại viết vần thơ tình lính đảo

Sóng đại dương khờ khạo đỡ thân tàu

Lính mà em gia tài có gì đâu

Chỉ duy nhất chứa một bầu máu đỏ

Đời lính đảo còn gian nan khốn khó

Bụi trường chinh hòa nhuộm gió trùng khơi

Lá thư nhà mặn đắng cả vành môi

Niềm nhung nhớ nổi trôi cùng cánh sóng

Đêm sương giá còn ngày thì cháy bỏng

Cọng rau dền động cả bát mồ hôi

Phút tuần tra trăng chênh chếch mé đồi

Ôm cây súng thành một đôi tri kỷ

Đời lính mà em ơi đừng suy nghĩ

Tổ quốc cần người chiến sĩ tiền phương

Sau lưng là lời nhắn nhủ quê hương

Vững tay súng trên con đường binh nghiệp

Thơ viết dở ngày mai anh viết tiếp

Cánh Hải Âu …“báo tiệp”…Nhắc xuân về.

7. Bài thơ ngày 22/12: Lính Cụ Hồ

Núi rừng vắng chẳng bóng người

Chỉ biên phòng với tiếng cười và mây

Giữa biển cả, giữa trời đây

Lính Hải quân hưởng ngất ngây gió trời

Mặn mòi nước biển đầy vơi

Nên khao khát lắm giếng khơi quê nhà

Biển trời, hải đảo của ta

Thiêng liêng bờ cõi, bao la nghìn trùng

Trí trai thỏa sức vẫy vùng

Noi theo truyền thống anh hùng ông cha

Giữ yên bờ cõi nước nhà

Nghìn năm bất khuất, chúng ta tự hào

8. Bài thơ ngày 22/12: Đẹp thay Quân đội nhân dân Việt Nam

Cả đời em chẳng yêu ai

Yêu anh bộ đội, có tài đánh tây

Câu hò ngày ấy, còn đây

Vang vọng bến nước, đường cày đảm đang

Nếu không chiến thắng vẻ vang

Chưa xong nhiệm vụ, đừng màng cưới em

Em ơi..đợi nhé không hèn

Sau khi thắng lợi, làm quen cũng vừa

Ru hời trên võng đò đưa

Ngủ đi còn giặc, cha chưa thể về

Giọng hò,lời ru đê mê

Tạo nên sức mạnh, diệt bè xâm lăng

Bộ đội càng đánh càng hăng

Bè lũ cướp nước, trực thăng lộn nhào

Lời bác dặn dò hôm nào

Quân đội làm tốt, không sao nhãng lòng

Quân đội Việt Nam anh hùng

Luôn luôn tỏa sáng, trong lòng nhân dân

9. Bài thơ ngày 22/12: Thư của lính

Đêm Tây nguyên gió hát

Xào xạc lá rừng rơi

Anh viết vội vần thơ

Gửi em khi đổi gác

Nhớ quê nhà mùa gặt

Lúa vàng nặng trĩu bông

Chúng mình ngồi ven sông

Thầm thì trong hương lúa

Rồi anh đi nghĩa vụ

Làm trách nhiệm công dân

Mai này ta đoàn tụ

Hạnh phúc sẽ trào dâng

Có đêm khuya thao thức

Ngắm ngàn sao lấp lánh

Nghe gà gáy từng canh

Chợt thấy lòng xao xuyến

Thèm ánh mắt đen huyền

Ướt lệ đọng bờ mi

Phút tiễn đưa lưu luyến

Vòng tay ôm vội ghì

Nhưng em ơi buồn chi

Anh ở bên đồng đội

Như anh em Ngoại Nội

Đoàn kết rất yêu thương

Em ơi chớ coi thường

Gió lạnh lùa vai em

Nhớ mặc áo ấm thêm

Chờ anh về em nhé.

10. Bài thơ ngày 22/12: Đêm biên giới

Em ngồi hát giữa những người lính trẻ

Đôi mắt rưng rưng ánh lửa bập bùng

Nơi biên giới đồng khô cỏ cháy

Vệt trăng lưỡi liềm rơi xuống hoàng hôn

Tiếng hát em vút lên trong màn đêm

Nghe da diết một tình yêu bỏng cháy

Ôi giọng hát sao thiết tha đến vậy

Có phải em đang hát với lòng mình?

Em hát cho ai, hay đang hát cho anh

Hát về những người từng đi qua cuộc chiến

Vẫn đợi chờ một tình yêu sẽ đến

Khát vọng thiết tha của một con người

Giọng hát em mênh mông giữa đất trời

Làm anh bâng khuâng nhớ những người ngã xuống

Những đồng đội anh hy sinh trong cuộc chiến

Cho hôm nay thanh bình, cho đất mẹ nở hoa

Anh hát cùng em một khúc dân ca

Câu hát đưa ta về khoảng trời thơ dại

Dù nơi đây còn đồng khô cỏ cháy

Tặng em nhánh cỏ lau thay những đóa hồng

Hãy ngồi lại gần nhau bên ánh lửa bập bùng

Xung quanh ta là những người lính trẻ

Xin thức cùng anh đêm nay em nhé

Sương giăng mờ câu hát vẫn ngân xa

Kiên Trung