![]() |
Ảnh minh họa |
Ba Đình sáng nay mùa thu về thật khẽ
Nắng cũng vàng mơ trải nhẹ cỏ mềm
Hà Nội ơi, sắc trời xanh đến thế
Ngỡ thu nào Bác Hồ đọc Tuyên ngôn
Đứng bên Lăng Người lòng chợt rưng rưng
Bảy mươi chín mùa xuân sáng trong ý nghĩ
Bảy mươi chín mùa xuân biết bao gian khổ
Giấc ngủ đêm nằm thương phận nước long đong
Bể Á, trời Âu ròng rã ba mươi năm
Làm phụ bếp trên tàu, làm công nhân quét tuyết
Làm chủ bút vạch trần quân đế quốc
Giây phút nào Người không nhớ nước non
Từ đọc Luận cương giữa phòng vắng lặng im
Người bừng ngộ thấy con đường cách mạng
Con đường của tương lai thắp muôn ngàn hi vọng
"Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười"
Ba Đình sáng nay sao quá bồi hồi
Như thấy Bác trong ngày vui tháng tám
Như thấy Bác trên đài cao bừng nắng
Ánh mắt nhìn chan chứa vạn yêu thương
Mùa thu ơi! Nói sao hết ngọn nguồn
Lòng Bác rộng như đất trời vô tận
Một nén tâm hương với niềm thành kính
Dâng lên Người tha thiết nhớ thu xưa.